Trung thu trong kí ức tuổi thơ

Có một miền Trung thu trong kí ức tuổi thơ, để mỗi khi nhớ lại thêm yêu và nhớ sâu sắc.

Tháng 8 hàng năm, khi ánh trăng vẫn còn non nớt, mong manh huyền ảo, nhẹ nhàng buông tỏa, có cảm giác như chỉ cần chạm nhẹ vào là sẽ tan biến mất trên bầu trời mênh mông vô biên kia, thì đó chính là báo hiệu cho một mùa trung thu nữa lại về.
Vầng trăng như đứa trẻ ngây thơ hồn nhiên và đầy bỡ ngỡ. Bao kỷ niệm tuổi thơ ngọt ngào như ánh trăng chợt ùa về thổn thức với những mùa Trung thu cổ tích.

Ngắm vầng trăng e ấp, long lanh giữa trời xanh, thả hồn trôi trong dòng hoài niệm cảm nhận cuộc đời thật đáng yêu, đáng trân trọng biết bao.

Ánh trăng tháng tám tròn vành vạch

Có lẽ cuộc sống đổi thay và mọi thứ cũng khác, nhưng có lẽ ngày xưa của tụi trẻ con vùng quê, trung thu ý nghĩa hơn rất nhiều. Dù không dễ gì được mua cho lồng đèn mới, không dễ gì được mẹ cho lân vào nhà mình múa, nhưng sao ký ức về trung thu nhiều đến vậy và cứ muốn được quay ngược thời gian.

Lũ trẻ con thích thú với lồng đèn đủ màu sắc

Ngày đó, đám trẻ con chúng tôi thường tự làm rất nhiều loại đèn lồng từ giấy kính bóng loáng, hoặc giấy học sinh, hay cái lon bò sữa đẩy kêu leng keng leng keng. Tôi thì không vót được que tre đâu, nên hay nhờ ba làm giúp, định hình ngôi sao rồi là hì hục dán giấy bao quanh, ở giữa để một ngọn đèn cầy, cứ tới khi dùng là thắp lên.

Chỉ là lồng đèn ngôi sao đơn giản nhưng đẹp mắt

Thứ ánh sáng phát ra khiến lũ trẻ con chúng tôi thích mê, hạnh phúc và sung sướng đến kì lạ. Những đứa lớn hơn thì hay làm đuốc tre, chụm lại thành khối rồi nhét giẻ đốt đèn sáng rực. Cứ thế đứa xách lồng đèn, đứa xách đuốc đi theo các con lân khắp hang cùng ngõ hẻm của xóm, chẳng biết sợ là gì, chỉ thấy háo hức đến sướng rơn người. Tối đến khi trăng còn lấp ló trên mặt nước sau rặng tre xanh, cả làng đã rộn rã tiếng í ới gọi nhau vang trời. Có hôm cúp điện, ánh trăng, ánh đèn, ánh đuốc quyện vào nhau làm sáng tỏ cả con đường quê, trong veo và đầy hoài niệm. Trong xóm mình hay có những đội lân, được tập luyện từ tháng 7, cái cảm giác đi theo rồi chen lấn nhau để xem các con lân trổ tài, thật khiến đám bọn tôi trố mắt ngạc nhiên.

Cứ mỗi mùa trung thu đến trời lại làm mưa, có khi có bão, vẫn không cản được sự háo hức của lũ trẻ

Ở trường, thôn, xóm hay trong tộc họ… mỗi đơn vị lại tổ chức phát quà bánh trung thu cho tụi trẻ con chúng tôi. May mắn lắm khi bọn trẻ làng tôi được thôn xóm, tộc họ tổ chức vào ngày 14 hoặc 15 tháng 8 sẽ thuê những đội lân lớn từ Hội An hoặc Đà Nẵng đến và múa tưng bừng, những con lân với quy mô hoành tráng, ông địa bụng bự, múa lân có ,múa rồng có rất là điêu luyện. Bọn trẻ được xếp hàng dài và nhận những gói quà bao gồm bánh trung thu, “bụp bụp”, kẹo các loại. Cái cảm giác được quan tâm và sở hữu những thức bánh ngon lạ không phải ngày nào cũng có khiến chúng tôi tự hào lắm.

Được xem múa lân và được phát bánh kẹo

Ngày lớn hơn một tí, cái tuổi dậy thì, trung thu cũng pha lẫn vào đó một ánh mắt trộm nhìn ai đó, có thể là anh bạn học lớp trên, hay cô bạn học lớp bên, hay đứa học cùng lớp. Cái cảm giác rất nhẹ nhàng hồn nhiên nhưng xao xuyến đến lạ lùng mà đến giờ vẫn còn bồi hồi khi nhớ về. Có ai có cái cảm xúc đó không nè!

Trung thu ngày đó mang theo nhiều cảm xúc

Trung thu bây giờ đã thay đổi nhiều theo nhịp sống thời đại. Tụi nhỏ cũng chẳng màn đến bánh trái, những chiếc lồng đèn thủ công lại được thay thế bằng lồng đèn hiện đại có pin chạy không bao giờ sợ tắt. Đường sá có lẽ cũng đông hơn, nhiều hoạt động, con nít được ba mẹ chở đi chơi nhiều nơi hơn. Nhưng làm sao bằng cái cảm giác háo hức đợi chờ, đi theo từng con lân dưới ánh trăng được nhỉ.

Hôm qua gọi điện về cho mẹ, từ trong điện thoại nghe được tiếng lân đùng đùng. Bổng bao ký ức lại ùa về. Hỏi mẹ: “Trung thu ở nhà giờ có múa lân nhiều không mẹ?”, mẹ cười rồi nói: “Lân cũng ít lắm con, mấy đứa mới lớn lên đi học đi làm hết, đâu còn ai mà múa lân nhiều nữa. Chỉ có mấy đứa con nít, sắm những đầu lân nhỏ nhỏ rồi múa vui vui vậy đó con”.

Ánh trăng vẫn là thứ ánh sáng đẹp huyền ảo nhất

Bây giờ quá nhiều âm thanh, tôi không còn được nghe tiếng lân đùng đùng khắp các ngõ xóm về đêm, không còn nhìn thấy cảnh trẻ con lon ton chạy theo các đầu lân trên những con đường làng không đèn điện… Mà có lẽ cũng nhờ những đêm không đèn điện ấy nên trăng sáng tỏ từng ngõ ngách, những ánh lửa nhỏ trong mỗi chiếc lồng đèn thắp sáng như những vì sao lung linh trải khắp các con đường. Giờ trăng vẫn còn đấy, vẫn tròn mỗi dịp trung thu về, nhưng không hiểu sao vẫn thấy không sáng tỏ bằng thứ ánh sáng trong vắt xuyên qua mấy bụi tre làng trên những con đường thiếu vắng ánh điện đường của những ngày xưa.

Zalo